Hãy chọn Truy cập bằng mobile | Tiếp tục

THPT Phan Bội Châu

 Quên mật khẩu
 Đăng ký

[Hay-ý nghĩa]Đừng uống lại cốc nước của người khác [Lấy địa chỉ]

Xem: 403|Trả lời: 3
Mr.Cò Đăng lúc 11/9/2011 10:48:56 |Hiện toàn bài


Một năm ôn thi lại, câu nói của Thầy lúc nào cũng canh cánh trong đầu con. Ở giữa Hà Nội xa hoa, đó là điểm tựa duy nhất của con để con vững bước. Và con đã đỗ, con là Thủ khoa năm đó. Con hạnh phúc, hạnh phúc đến như muốn lặng đi. Lại là những giọt nước mắt khi chạy đến báo tin cho Thầy. Con làm được rồi, học trò của Thầy đã làm được.
Gửi Thầy!

Chiều nay, một chiều mưa đầu mùa. Từng giọt mưa vô tình đánh thức lại ký ức của con, ký ức về ngày đầu tiên con xa nhà đi học…

Thấm thoát đã 8 năm kể từ khi con bước chân đi xa khỏi mảnh đất nhỏ bé quê hương để theo đuổi con đường nghệ thuật đầy chông gai. Thầy là người đầu tiên con gặp trên con đường đấy. Đã bao lẫn con lãng quên đi những điều con trải qua, vậy mà chiều nay khi mưa về, con lại nhớ hơn bao giờ hết.

Con đang khóc…

Nếu con có thể đếm được bao nhiêu giọt mưa rơi xuống thì con sẽ biết được lòng tôn kính con dành cho Thầy nhiều như thế nào…

Hình ảnh một một con bé lếch thếch đi theo sau bố để đến xin học vẽ ở nhà Thầy. Lúc đó, con sợ lắm. Thầy hỏi con, con muốn thi vào đâu. Con đáp: “Con muốn thi vào trường Yết Kiêu”. Thầy mỉm cười, con không hiểu tại sao Thầy lại cười?

Ngày đầu tiên, Thầy cho con vẽ chỉ một viên gạch. Ba ngày sau, cũng viên gạch ấy không thay đổi. Con lại không hiểu tại sao? Nhưng con cũng không thắc mắc. Con vẫn nhớ chỗ con ngồi, bộ quần áo lần đầu con đến học, cái bảng vẽ, bút chì, que đo của con.

Sau một tuần, bố con hỏi Thầy về khả năng của con. Thầy chỉ nói: “Năng khiếu chưa bằng cái móng tay”. Con đứng nghe mà chết lặng. Bao hoài bão, sự tự tin của con biến mất chỉ chưa đầy một giây. Khoảng cách 20km từ nhà con đến nhà Thầy xa hơn bao giờ hết. Con khóc thật nhiều. Tại sao Thầy lại có thể nhận xét con được như thế? Với Thầy, chỉ là những câu hỏi tại sao..??

Con không muốn tiếp tục đi học, con muốn bỏ cuộc. Con đã cố gắng đến như thế rồi, bao nhiêu mới là đủ để Thầy nhận thấy điều đó. Những ngày tháng đấu tranh tư tưởng diễn ra trong đầu con. Nhưng con hiểu, con không được bỏ cuộc. Và con ý thức được: nghệ thuật là một con đường gian khổ, như thế này con đã bỏ cuộc thì những việc lớn hơn, con sẽ thế nào. Con quyết định đi học tiếp.

Ngày con trở lại, Thầy đã nói chuyện với con. Để con hiểu hai từ "Yết Kiêu" có ý nghĩa thế nào! Và nếu con muốn đẩy được cánh cổng ngôi trường nghệ thuật đó, con phải cố gắng hơn người khác gấp hai, ba lần. Con chấp nhận và con cảm nhận được Thầy đang dành toàn bộ tâm sức cho con.

Việc gì làm cũng phải đi từ gốc đi lên, Thầy đã cho con những bài học vỡ lòng nhất từ việc vẽ một viên gạch, một cái lọ hoa, 1 cái cốc, cái chén…Thầy nắn tay con để con có thể kẻ chữ cho thẳng, để con ke hình trong bài trang trí không bị lem nhem. Rồi những bài học pha màu từ sắc độ đen trắng, gam nóng, lạnh…Bây giờ con cũng chẳng hỏi con tại sao nữa. Vì con hiểu những gì Thầy đang làm cho con là để con có nền tảng vững chắc nhất, để con từ từ bước đến nhưng việc khó hơn rất nhiều khi con muốn thực hiện ước mơ.

Đã 5 mùa lúa con được học Thầy. Ngày con nói, con đi Hà Nội để thực hiện ước mơ, con nhìn thấy trong khóe mắt Thầy có giọt nước mắt. Cả cuộc đời con, con không quên câu nói Thầy đã nói với con lần ấy: “Duyên! Con không được uống cốc nước mà người khác đã uống”. Đúng! Thầy ạ. Đó là lương tâm nghề nghiệp, con phải luôn sáng tạo, con phải luôn đi tìm cái mới, không ngừng nghỉ vì đây là nghệ thuật chứ không phải là một bài toán có công thức.

Năm đầu, con thi trượt. Con òa khóc như một đứa trẻ khi trở về gặp Thầy. Con làm Thầy thất vọng rồi. Con có tội.

Thầy chỉ nói: “Con không được bỏ cuộc, con có thể trở về với Thầy để Thầy tiếp tục dạy lại con”.

Nhưng con đã không trở về, con muốn con phải đi, con phải đi để một ngày khi con về gặp lại Thầy một lần nữa, Thầy sẽ thấy con thành đạt. Thầy sẽ ngẩng cao đầu vì con chứ không phải là bây giờ.

Một năm ôn thi lại, câu nói của Thầy lúc nào cũng canh cánh trong đầu con. Ở giữa Hà Nội xa hoa, đó là điểm tựa duy nhất của con để con vững bước. Và con đã đỗ, con là Thủ khoa năm đó. Con hạnh phúc, hạnh phúc đến như muốn lặng đi. Lại là những giọt nước mắt khi chạy đến báo tin cho Thầy. Con làm được rồi, học trò của Thầy đã làm được.

Nhưng bây giờ, con trách con nhiều lắm. Làm được điều con muốn, con đã sống trong ảo tưởng, con đã mải vui, mải theo đuổi những ảo ảnh mơ của cuộc sống. Con quên Thầy, con quên kỉ niệm. Con quên người đã dẫn con đi, người đã cho con đôi cánh để con tự tin bay trên những mơ ước. Con lao vào tìm kiếm công danh, địa vị. Con quên tất cả rồi.

Nhưng Thầy ơi, quay đầu lại không bao giờ là muộn. Phải không Thầy! Dù thế nào, con vẫn là học trò của Thầy.

Con sẽ về với Thầy…

Mưa vẫn rơi, và Con nhớ hình ảnh của Thầy!


Đã có 1 đánh giáZen Keng Cảm ơn Thu lại Lý do
nhokforget + 2 + 1 + 1 Rất bổ ích!

Tổng đánh giá: Zen + 2  Keng + 1  Cảm ơn + 1   Xem tất cả

  • AVATA
  • INFO
  • EXP
Mr.Cò  Nam
No.1412  [LV2]
PM Thêm bạn

Yahoo!TaobaoTrang cá nhânThăm Nhà
Đăng nhập lần cuối
18/5/2012
Đăng ký
6/9/2009
Online
50 Giờ
Zen
685 £
Keng
138 $
Cảm ơn
10 Lần
Điểm
223
Chủ đề
19
Bạn
13
Status
0
Blog
0
Album
0
Bài viết
57
Chia sẻ
0


  Hiện tại:   
  Edit user: 
Cò Rapper
Nhóm: [LV2]
 
Rank: 2

Level  20.86%

Độc thân!
Giúp tôi thoát khỏi cô đơn
Cứ ăn chơi cho hết đời trai trẻ
Rồi âm thầm lặng lẽ đạp xích lô


nhokforget Đăng lúc 11/9/2011 11:18:52 |Hiện toàn bài

Rank: 3Rank: 3 [LV3] Ma Kết Ngây thơ Alone Offline

dù đi đâu cũng không bao h được quên công ơn của thầy cô đối với mình cả!
Chữ ký của nhokforget cố gắng tìm kiếm người đi chơi cùng mình đêm trung thu, nhưng mãi chẳng thấy ai...hixhix

Dùng đạo cụ Báo cáo



ZSaoBăngZ Đăng lúc 13/2/2012 16:12:32 |Hiện toàn bài

Rank: 2 [LV2]

Hay hè............................ Có ý nghĩa lắm. Công ơn của người thầy! Các bạn hãy ghi nhớ..............................
Chữ ký của ZSaoBăngZ Đẹp giai thì không bằng ai........ nhưng
Thủ đoạn không ai bằng

Dùng đạo cụ Báo cáo



golila_galilo Đăng lúc 14/2/2012 11:48:48 |Hiện toàn bài

Rank: 6Rank: 6 [LV6] Sư Tử Ngây thơ Alone Offline

Nhưng bây giờ, con trách con nhiều lắm. Làm được điều con muốn, con đã sống trong ảo tưởng, con đã mải vui, mải theo đuổi những ảo ảnh mơ của cuộc sống. Con quên Thầy, con quên kỉ niệm. Con quên người đã dẫn con đi, người đã cho con đôi cánh để con tự tin bay trên những mơ ước. Con lao vào tìm kiếm công danh, địa vị. Con quên tất cả rồi.
Chữ ký của golila_galilo Người tớ yêu. [ K Đẹp đâu Nhưg còn lâu mới xấu Rất bìh thườg Nhưg k bao giờ tầm thườg K đặc biệt Nhưg là duy nhất trog trái tim tớ :D ...

Dùng đạo cụ Báo cáo

Đọc kỹ trước khi đăng bài
Các thành viên chú ý:
1. Đăng bài đúng chuyên mục, VD: Không đăng bài Toán qua Lý, Hóa qua Văn...
2. Viết hoa kí tự đầu tiêu của tiêu đề
3. Bài viết và tiêu đề phải dùng tiếng Việt có dấu (trừ chuyên mục tiếng Anh)
4. Không spam, ko tám chuyện ngoài lề, gây loãng topic và hao phí tài nguyên
5. Tìm kiếm trước khi đăng bài, ko đăng bài đã có trên 4r.
6. Ko đăng bài tràn lan, ko đăng bài về tình yêu, thất tình..., ko đăng bài về sex, chính trị, tôn giáo, các vấn đề nhạy cảm. Nghiêm cấm mọi hành vi post virus, trojan, spy, bot, cheat, hack...
7. Mọi vi phạm sẽ bị xóa bài cảnh cáo hoặc khóa nick.
Bạn phải đăng nhập mới được đăng bài Đăng nhập | Đăng ký

WAP|Lưu trữ|THPT Phan Bội Châu

GMT+7, 20/5/2012 15:21 , Xử lý trong 0.159094 giây, 52 queries .

Powered by Discuz!  X2

© 2001-2011 Comsenz Inc. Translate by DCV & TTYB

Lên trên
Vietnamese translation by DCV Team